Đăng NhậpĐăng ký
Log inLog in  
  • RegisterRegister  
  • FAQFAQ  
  • HomeHome  
  • CalendarCalendar  
  • GalleryGallery  
  • MemberlistMemberlist  
  • SearchSearch  

  • [truyện kinh dị nhẹ] Tội ác kinh người ...part 4 default

    từ khi việc cuốn sổ xuất hiện đến bây giờ ... ko bít đc rằng .. cuốn sổ đó nó đang giúp tôi

    hay đang hại tôi nữa ... dường như mọi chuyện xui xẻo đều đỗ lên đầu tôi .. để rồi kết thúc

    bằng 1 mạng sống , ko bít chuyện này sẽ còn kéo dài bao lâu đây ... trong khi 2 mẹ con tôi

    vẫn đang sống trong tình trạng khổ cực ... thế rồi buổi sáng hôm sau ... 2 mẹ con vẫn

    tiếp tục đi tìm việc ... chợt có 1 thằng bé cỡ 6 7 tuổi gì đó ... lại níu áo mẹ tôi năn nĩ xin ít tiền

    mẹ tôi định móc tiền ra cho ... tôi làm hiệu mẹ .. mình cũng khổ như nó mà ... thấy vậy ..

    ko đành lòng chút nào , mẹ tôi xoa đầu nó rồi hỏi : " cháu tên gì ... ba mẹ đâu sao mà

    còn nhỏ đã lang thang rồi " , thằng bé nhanh nhẩu trả lời ... " dạ thưa cô .. con tên quốc tuấn... ba mẹ đang ở nhà "

    mẹ tôi nhìn nó như đang cảm thông nó , rồi mẹ lại móc thêm tiền cho nó ... tôi nhìn với ánh mắt ghen tỵ ..

    cảm thấy bực bực về thằng nhóc đó ... nhưng nghĩ lại cũng tội nó ... rồi cùng vui vẻ đi

    tìm việc với mẹ , ấy cứ thế mà mỗi buổi sáng ... thằng nhóc quỷ đó cứ canh con đường

    mẹ và tôi hay đi , rồi lại xin ít tiền ... tôi ko ưa nó và cũng ko thèm quan tâm nó ....

    rồi mẹ hỏi than tôi : " con ăn sáng gì ko ... mẹ mua cho " .... tôi trả lời 1 cách bực bội "

    tiền đâu nữa mà mẹ đòi mua đồ ăn sáng cho con " ... " mẹ vẫn còn 1 ít mà "

    rồi tôi như vẫy tay ko cần ... nhịn đói cũng ko sao .. để coi mẹ thương con hơn hay là

    thương thằng nhóc dơ bẫn đó hơn , mẹ như bít tôi đang giận nhưng cũng ko nói gì

    thêm , buổi tối hôm đó ... tôi đang xem ti vi thì chợt có tiếng gõ cửa .... lười ra mở , mẹ

    gần đó nên ra mở thì ... lại thằng nhóc dơ bẩn đó .... " con đói quá cô ơi " , thằng nhóc

    than và miếu mắt , tôi liếc nó như bít rằng nó đang giả vờ hay xạo gì đó ... buổi sáng mẹ

    đã cho nó tiền rồi .. ko lẽ ko đủ cho nó , " vô đây đi con , ăn mỳ gói đỡ nha , ba mẹ đâu

    sao ko cho con ăn " , " dạ con hok biết ... con đói quá " , nó ăn no xong ... rồi chợt nó

    tìm cuối góc nhà nằm ngủ 1 cách ngon lành ... lúc này tôi lên tiếng " ê .. ăn no rồi thì về

    đi ... nhà này khổ lắm .. về nhà mày đi chứ " ... lúc này tôi mới thấy .. trông nó gầy gò và

    ốm yếu thật ... nó nhìn tôi rồi lại lơ đi và ngủ 1 cách say sưa .... bực bội khi thấy nó ...

    tôi quay qua hỏi mẹ ... " sao mẹ ko kêu nó đi về nhà đi , ko lẽ mẹ tính nuôi nó lun "

    " cũng đâu sao đâu con , có lẽ ba mẹ nó ép nó đi ăn xin ... với lại nó tàn tật nữa .. con lớn phải cảm thông chia sẽ như 1 người anh thì đâu ảnh hưởng gì đâu con "

    " trời ... con mệt mẹ quá " , tức giận tôi chạy lên phòng ... lầm bầm ... " rõ ràng mẹ thương nó hơn con rồi còn gì ... sao ko nuôi nó lun đi .. lại còn .... "

    tôi cố nghén cơn giận lại ... nhưng ko hiểu sao ko làm đc ... đầu óc tôi quay cuồng , rồi

    cứ nghĩ đến câu nói của mẹ rồi chuyện thằng nhóc đó ... nhìn nó dơ dơ bẩn bẩn ... cơn

    tức nay nó lại lớn hơn , hay vì đố kị và ghen tỵ ... mà tôi tức giận đến vậy ... ko lẽ là

    cuốn sổ ...... rồi đột nhiên như có ai đang điều khiển tôi ... lấy cuốn sổ ma quái đó ra ...

    và ghi tên thằng nhóc đó vào ... miệng chữi rủa .. " đồ dơ bẩn .... " , vừa ghi xong ... tôi

    lật đật lấy gom xóa trong sự hoảng hốt ... vì ko kịp kiềm nén .... nhưng lạ thay.. xóa

    hoài xóa mãi vẫn ko đc ... đến mức tôi xé cả trang giấy mà tôi đã ghi tên nó rồi đốt ....

    " phù ... may quá " .... tôi thở phào ... xé và đốt chắc sẽ ko còn linh nghiệm ... sáng hôm

    sau ... thằng nhóc vẫn còn ... tôi liếc và nói " sao còn chưa về ... " , nó như hiểu đc tôi

    đang ghét nó ... nên nó đứng dậy và xách cái bịch mỳ gói của mẹ cho rồi đi về , tôi dõi

    theo bước chân của nó ... lén xem coi nhà nó ở đâu .. mà sao ba mẹ nó lại cho nó lang

    thang đi ăn xin thế này , đi 1 lúc ra phố rồi nó quẹo vào hẻm ve chai ... hẻm ấy nổi tiếng

    là tụ tập nhiều ve chai và rác bị bỏ thải vào đó rất nhiều ... thì ra người nó dơ và hôi là

    vậy , tôi núp vào cột điện trông theo nó vào 1 cái túp lều ve chai .... nó vừa vào ... 1

    ông đột nhiên quát " tiền đâu .... đụ mẹ mày " , nó khúm núm lắc đầu ... chợt ổng nắm

    đầu thụi cho vài cái vào bụng thằng nhỏ .... thằng nhóc đó ko khóc mà ... cúi gầm mặt

    xún như đã từng chịu đòn thường xuyên như thế này vậy , tôi bàng hoàng ... " thì ra nó cũng tệ hơn mình ... hú hồn "

    thằng nhóc lại tiếp tục vác cái bao đi gom ve chai ... bất chợt thằng nhóc bị thổ huyết ...

    rồi ôm cổ họng lăn qua lăn lại ... tôi phát hoảng ... bà ve chai kia thấy vậy ... chạy lại

    xem nó ... nhưng lúc đó nó buông tay xún rồi lịm người đi ... bà ve chai la hoảng " trời ơi

    ... nó tắt thở rồi ... ông Minh đâu .. ra phụ tôi với " ... tôi quay người lại và đi trong vẻ

    mặt hoảng sợ .... " chắc ko phải tại mình .... là do ông kia đánh nó ... nên .... "

    về đến nhà ... mẹ hỏi tôi 1 cách dịu dàng " mới đi ăn sáng về đó hả con " , tôi nhìn mẹ

    ứa nước mắt và khóc .... mẹ tôi như ko hiểu gì ... nhưng cũng xoa đầu tôi ... " chỉ có mẹ

    là thương con thôi phải ko " ... " mẹ ko thương con thì thương ai nữa hả con "

    ấy thế mà tôi khóc 1 cách ngon lành ... rồi dần mệt và thiếp ngủ .... lạ thay .. trong giấc

    mơ ... tôi đc gặp lại ông áo đen ... ông ta cười tôi 1 cách khinh bỉ ... 1 giọng nói vào đầu

    tôi " thằng nhóc đó chết là do mày đấy ... 1 khi đã ghi tên ai ... thì có đốt cả quyển cũng

    kết quả như nhau .... " tôi bật dậy ... mồ hôi chảy ra như suối ... tôi la lên " mẹ ơi ... mẹ

    ơi " ......... mẹ tôi đã đi tìm việc rồi còn đâu ..... sợ quá .. tôi chùm cả mềm lên ... " hok

    phải tại mình mà .... xin lỗi... xin lỗi " tôi khóc òa lên vì sợ , vì tôi đã giết nhầm ... thằng

    nhóc đó đâu có tội tình gì với tôi đâu ... chỉ tại tôi ganh tỵ .... rồi tôi chợt mún ngủ thêm

    lần nữa ... để mơ thấy ông áo đen ma quái ấy ... để trả lại quyển sổ ấy ... tôi sợ quá rồi

    ... ko mún tiếp tục như thế này nữa , nhưng rồi tôi ko thể làm đc ... buổi tối mẹ về ...

    thấy 2 mắt tôi đỏ cay cay ... hỏi nhưng tôi ko nói ... đến khi mẹ nói 1 câu chợt làm tôi

    thất kinh thêm lần nữa : " dạo này sao mẹ hok thấy thằng bé nữa ... à mà quên mẹ xin

    lỗi.. vì đã lỡ nhắc ... " mẹ tôi bít tôi giận mỗi khi nhắc đến thẳng nhóc đó .... nhưng ...

    " mẹ à ... có lẽ con nên kể cho mẹ nghe về 1 chuyện " rồi tôi đến gần mẹ ... nắm lấy tay

    mẹ và nhất quyết : " mẹ phải tin con ... nhưng mẹ hãy hứa với con là .... con vẫn là con trai ngoan của mẹ nha " ....

    rồi mẹ tôi nhìn tôi với vẻ mặt như đang hiểu tôi ... và sợ tôi sẽ nói 1 điều gì khủng khiếp

    " được rồi ... mẹ tin ... nhưng chuyện gì hả con .. "

    " thật ra con ............



    Còn tiếp ................

    Permissions in this forum:
    You cannot reply to topics in this forum